topbar
topbar

“Hạn Bệnh” Và Sự Chuyển Hóa Nhờ Tu Tập

Tôi vẫn nhớ rất rõ những ngày tháng Ba năm 2024 — một quãng thời gian mà nhìn lại, tôi hiểu rằng đó là lúc nhân duyên đã âm thầm bày ra một thử thách lớn đối với cả thân mạng lẫn đức tin của chính mình.

Hôm ấy là sau buổi pháp lễ chủ nhật. Như thường lệ, chúng tôi vừa được nghe những lời giảng uyên thâm từ Đạo sư, không khí trong đạo tràng vẫn còn đọng lại sự tĩnh lặng và trang nghiêm. Nhưng ngay sau khi Ngài trở về thiền phòng, khung cảnh ấy bỗng bị phá vỡ bởi sự hốt hoảng của các thị giả. Mọi người vội vã chạy đi chạy lại với vẻ mặt đầy lo lắng: Đạo sư bất ngờ bị ngất, nôn mửa liên tục, thân thể suy yếu một cách bất thường.

Khoảnh khắc ấy, trong tâm phàm phu của tôi chỉ biết hoang mang và lo sợ. Tôi không thể hiểu vì sao một bậc luôn là chỗ nương tựa tinh thần của bao người lại đột nhiên biểu hiện trạng thái như vậy. Về sau tôi mới dần hiểu rằng, trong thế giới của mật hạnh, có những điều không thể nhìn bằng nhận thức thông thường: đôi khi bậc Đạo sư dùng chính thân mình làm phương tiện để gánh nhận và chuyển hóa những chướng ngại cho đệ tử.

Ngay giữa lúc ấy, vị Nhiếp chính của dòng truyền thừa Kadampa bước xuống tìm tôi. Ánh mắt cô nghiêm nghị nhưng đầy trăn trở. Sau vài lời ngắn gọn, cô nói với tôi về một điều cấp thiết: tôi cần chính thức Quy y, bước vào dòng truyền thừa để tu học, bởi nghiệp bệnh nơi thân tôi đang hiện rất nặng, đến mức có thể nguy hiểm đến tính mạng nếu không sớm được chuyển hóa.

Nhưng lúc ấy, bản ngã và sự đa nghi trong tôi lập tức nổi lên. Tôi nghe lời ấy mà trong lòng khởi nghi hoặc: liệu đây có phải là một sự dẫn dắt để ràng buộc mình vào một con đường nào đó? Liệu những lời cảnh báo về bệnh tật kia có thật sự là đúng, hay chỉ là một cách khiến tôi sinh tâm sợ hãi để thuận theo? Dù cuối cùng tôi vẫn thuận theo nghi thức Quy y, nhưng sâu trong tâm vẫn còn một lớp sương mù của sự nghi ngờ chưa tan.

Không lâu sau đó, thân thể tôi bắt đầu xuất hiện những biến đổi bất thường. Cân nặng tăng lên nhanh chóng ngoài kiểm soát. Tay chân và da thịt rạn nứt, đau ngứa kéo dài. Những cơn mệt mỏi, chóng mặt, chán ăn ngày một rõ rệt, khiến mỗi ngày trôi qua như một sự chịu đựng nặng nề.

Chính trong lúc gần như tuyệt vọng nhất, một nhân duyên bất ngờ xuất hiện. Tôi tình cờ đọc lại thông tin về loại thuốc xịt mũi xoang mà mình đã sử dụng thường xuyên trong thời gian dài. Khi thấy dòng cảnh báo rằng việc lạm dụng thuốc có thể dẫn đến ảnh hưởng nghiêm trọng đến chức năng thận, tôi như bừng tỉnh.

Mọi mảnh ghép bỗng nối lại với nhau một cách kỳ lạ.

Tôi chợt hiểu rằng lời cảnh báo về “hạn bệnh” hôm ấy không phải là điều ngẫu nhiên. Và hình ảnh Đạo sư nôn mửa ngay sau buổi pháp lễ cũng khiến tôi không thể không suy nghĩ: phải chăng Ngài đã dùng thần lực gia trì để cảnh báo, để chặn lại một nguy cơ mà chính tôi khi ấy hoàn toàn không hay biết.

Điều khiến tôi càng lặng người hơn là về sau mới biết, từ sau khoảng thời gian tôi quy y đó, thân thể Đạo sư cũng bắt đầu xuất hiện tình trạng suy nhược kéo dài. Ngài thường xuyên mệt mỏi, cơ thể suy yếu, da rạn nứt thậm chí có những biểu hiện liên quan đến chức năng suy thận và các dấu hiệu trên thân thể rất giống với những gì tôi đã trải qua lúc ấy. Khi đối chiếu lại toàn bộ sự việc, trong lòng tôi không khỏi khởi lên một niềm xúc động sâu xa: phải chăng trong lúc tôi còn vô minh không hề hay biết căn bệnh tiềm ẩn trong thân mình, Đạo sư đã âm thầm dùng thân của Ngài để gánh nhận một phần chướng nghiệp cho đệ tử.

Dĩ nhiên, những điều thuộc về mật hạnh không thể dùng suy nghĩ thông thường mà luận bàn trọn vẹn, nhưng chính sự tương ứng ấy khiến tôi từ trong sâu thẳm không dám xem nhẹ bất cứ biểu hiện nào nơi bậc mình nương tựa.

Ngay khi dừng thuốc xoang đó và bắt đầu đem tâm chân thành hướng về việc tu tập, thân thể tôi dần có chuyển biến rõ rệt. Cảm giác nặng nề giảm xuống, cân nặng trở lại bình thường, những vết rạn trên da cũng từ từ mờ đi.

Nhìn lại toàn bộ sự việc, điều khiến tôi xúc động sâu xa nhất không chỉ là sự hồi phục nơi thân thể, mà là lòng từ bi âm thầm của bậc Đạo sư — một sự gia trì không lời, không phô bày, nhưng đủ mạnh để lay chuyển cả một vận mạng đang đi về phía nguy hiểm.

Tôi luôn cảm thấy hổ thẹn khi nhớ lại rằng vào thời điểm ấy, bản thân mình vẫn còn đầy tà kiến, còn bị che phủ bởi sự ngạo mạn và nghi ngờ. Nhưng chính trong lúc ấy, lòng từ bi của vị thầy vẫn không hề rời bỏ tôi.

Từ sau biến cố đó, tôi không còn dám lơ là dù chỉ một giây phút trong việc tu hành, bởi tôi thấu hiểu rằng mỗi nhịp đập trái tim mình lúc này chính là một cơ hội tái sinh. Tôi không còn sống cho riêng mình nữa, mà sống như một đóa hoa vừa được tưới tẩm bởi dòng sữa pháp, nguyện trọn đời nương dưới bóng che chở của vị Thầy khả kính.

Lobsang Tenzin Dorje thuật lại – Trích trong tuyển tập “Những câu chuyện về sư vi diệu từ Đạo sư His Holiness 17th Kadam Kyabyje Choje Dongchen Chotrul Rinpoche ( H.H Kadam Narthang Tripa Rinpoche )

logo-foootere

DÒNG TRUYỀN THỪA KADAMPA CỔ VIỆT NAM

SHAR NARTHANG DECHEN GANDEN PHOBRANG

Liên hệ

Đăng ký nhận tin

“Khi con thật sự hướng về Pháp con sẽ trở nên hạnh phúc, buồn đau hay khổ sở thật chất cũng chỉ là khái niệm, con tin rằng khái niệm là thật con sẽ đau khổ ,con hãy nhìn mọi thứ xảy ra như là khái niệm, an lạc hạnh phúc tự sẽ đến!”

--Trích trong bài giảng của Đạo Sư--
Back to top