topbar
topbar

Giọt Nước Mắt Của Đức Tara

Vào một ngày mùa đông đầu năm 2025, tôi rời văn phòng công ty để trở về nhà sau một ngày dài làm việc. Hôm đó, dự định ban đầu của tôi là sẽ bắt một chuyến xe bus cho tiết kiệm chi phí đi lại, theo định vị trên map chỉ dẫn tôi tới đúng nơi được cho là bến xe bus, cách tòa nhà tôi làm việc không xa nhưng đứng đợi tới chừng 30 phút tôi vẫn không thấy một chuyến xe bus nào ghé ngang qua đó. Đôi vai tôi dần trở nên nặng trĩu lạ thường, đôi chân chùn xuống vì mỏi khiến sự kiên nhẫn của tôi giảm đi đáng kể. Xung quanh tôi lúc đó vắng lặng, không một bóng người qua, lại tối nữa, ánh đèn đường phía xa không đủ sáng để rọi tới nơi tôi đang đứng, bỗng dưng trong người tôi xuất hiện một cảm giác như đang có ai đang ngồi trên vai mình, trong người dấy lên sự ớn lạnh. Sau một hồi chờ đợi, sự kiên nhẫn trong tôi dường như đã cạn, tôi tặc lưỡi tự nhủ: “Chuyến này gọi xe riêng về cho bõ, đắt cỡ nào cũng trả bởi vì thật sự tôi đã quá mệt sau một ngày làm việc căng thẳng rồi!”.
Tối muộn hôm đó, tình cờ hữu duyên mà tôi nhận được cuộc gọi hỏi thăm của một Kim Cương Hữu lâu ngày không gặp, quả thật có nhiều pháp thú vị chỉ có người đồng tu mới hiểu. Nhưng đang trò chuyện vui vẻ thì bất chợt Kim Cương Hữu ở đầu bên kia hỏi tôi: “Chị đang ở đâu vậy?”
Lấy làm lạ bởi lúc mở đầu câu chuyện tôi đã trả lời là mình đang ở nhà. Bên đầu dây kia, bạn đồng tu lại hỏi: “Em hỏi câu đó vì nãy giờ em thấy có một người đang đứng bên cạnh chị, hình như họ theo chị từ nơi nào đó bên ngoài về tới nhà”. Lúc đó có phần ngạc nhiên xen lẫn bối rối, tôi nghĩ thầm: “Chị không biết nữa, ngày hôm nay cũng như mọi ngày chị chỉ đi từ công ty về nhà và cũng không thấy thực sự có gì bất thường lắm.”
Kim Cương Hữu nói tiếp: “Em còn cảm nhận được họ theo chị là có một duyên nợ của chị với họ từ kiếp trước cơ, nay đủ duyên họ gặp chị thì theo chị về đó. Nhưng mà, ….”. Bên kia đầu dây, Kim Cương Hữu ngập ngừng làm tôi bỗng thấy hơi sợ, một cảm giác thực sự ớn lạnh kéo dọc sống lưng từ trên xuống làm tôi thấy bủn rủn trong người: “Nhưng mà sao? Em thấy có điều gì nữa hả?”, tôi hỏi với vẻ sốt ruột rồi kể tiếp: “Hôm nay chị chỉ nhớ là thay đổi phương tiện di chuyển nên chị định bắt xe bus nhưng định vị trên map dẫn chị tới một nơi vắng vẻ, không có một bóng người và cuối cùng chị cũng không bắt được một chuyến bus nào như đã định. Sau lúc đó, người chị nặng nề lắm, mệt mỏi, lạnh và phía vai phải bắt đầu đau, chị chỉ nghĩ chắc do đeo túi nặng thì bị nhức chút thôi mà bị nhức mãi không giảm từ lúc đấy tới giờ”.
Kim Cương Hữu nói tiếp: “Họ theo chị từ nơi đó về, đây là nghiệp duyên của chị từ kiếp trước, em thấy đó là một người nam còn trẻ lắm, tiền kiếp chị có một mối duyên nợ với họ, nay đúng thời điểm đủ duyên thì gặp lại, họ mất vì sao ấy nhưng em thấy họ đau lắm, chỗ cánh tay phải của họ từ bả vai trở xuống đứt lìa, cánh tay bên phải của chị có đau không?”. Tôi nghe xong tỉnh cả người, cảm giác bối rối nhen lên, tôi đáp lại: “Chị có đau, mà xoa bóp các kiểu vẫn chưa thấy đỡ, chỉ nghĩ là do đeo túi nặng có thể bị nhưng mà trước nay chị đều đeo túi đó có sao đâu mà sao tự nhiên hôm nay lại như vậy, cũng lạ”.
“Họ đau lắm đấy, từ lúc gặp lại chị, cơn đau mà chị thấy chính là sự đau đớn mà họ chịu suốt từ lúc họ mất tới giờ, có lẽ là rất lâu rồi họ phải chịu đựng nỗi đau ấy mà không cách nào thoát được, em thấy họ không có ý muốn làm gì hại chị đâu, họ cần chị giúp hình như họ ở nơi xảy ra tai nạn này đã lâu lắm rồi, chỉ để chờ tới thời điểm gặp lại duyên nợ để mong được giúp để siêu thoát.” Kim Cương Hữu tiếp lời.
Tới đây thì tôi thật sự có cảm giác gợn gợn một nỗi sợ mà mình cố nén xuống từ nãy tới giờ, tôi chạy vọt lên phòng ngủ, trong tay vẫn cầm chiếc điện thoại, tôi nói tiếp: “Chị về phòng ngủ rồi, phòng của chị có dán Biểu tượng Kalachakra (Kim Cang Thời Luân) ngoài cửa, trên người chị lúc nào cũng có tràng hạt có đeo thêm một hũ nhỏ đựng xá lợi Phật và một số pháp khí khác để ngăn không cho những năng lượng xấu tới gần, chị vẫn đeo bên người liên tục mà, chắc là không sao chứ?”. Vừa nói tôi vừa chui vào giường, gỡ cái chăn bông chùm kín đầu cho bớt cái cảm giác gai người kéo tới, có thể vì hơi sợ mà cũng có thể vì lạnh.
Phía bên kia, Kim Cương Hữu nói tiếp: “Các pháp khí đó chỉ có tác dụng với tà ma và năng lượng xấu còn với những chúng sinh là duyên nghiệp của mình thì không có tác dụng đâu, em thấy người này đang ở rất gần chị, gần lắm, cơn đau của họ chị có thể cảm nhận được đấy, phải không?”. Đúng là nãy giờ càng lúc vai phải của tôi càng nóng và đau càng nhiều nhưng vì đã muộn nên tôi nhắn đạo hữu cúp máy đi ngủ.
Đêm đó tôi không tài nào chợp mắt được vì hễ cứ thiu thiu chìm vào giấc ngủ thì hoặc tay hoặc chân tôi bị kéo giật một cái khiến tôi tỉnh giấc. Tôi lấy chuỗi tràng hạt của mình ra lần một hồi 2 – 3 tiếng, phát khởi tâm bi mẫn và sau cùng tôi dùng tâm chân thành cầu khẩn sự gia trì từ Đạo sư, xin cho chúng sinh đó được siêu thoát ngay. Chừng như vẫn còn sốt ruột, tôi lấy điện thoại nhắn cho Kim Cương Hữu khi nãy. Bạn ấy nói rằng thử cố gắng dùng tâm từ bi và công đức xin hồi hướng để Đạo sư của tôi gia trì cho họ siêu thoát xem họ có đủ lực đi được không. Loay hoay một lúc lâu vẫn không có kết quả, bên kia Kim Cương Hữu nói tiếp: “Chị cố gắng tiếp tục trì đi, chị cứ trì thần chú Lục Tự Đại Minh, thần chú của Lục Độ Phật Mẫu Tara là em thấy họ bớt đau, họ hoan hỷ. Sau cùng chị trì thần chú Đạo sư để Ngài biết và xin Ngài gia trì đi. Có vẻ lực chị chưa đủ để giúp họ siêu thoát được đâu vì họ mất cũng lâu lắm rồi, lại bị cơn đau ấy hành hạ nên công đức mà chị hồi hướng chỉ giúp được họ xoa dịu nỗi đau thôi”.
Tôi hơi có chút rối ren, đành nhắn cho thị giả của Đạo sư lúc đêm muộn vì tôi biết thường thì Đạo sư của tôi hay thức muộn về đêm để làm các Phật sự giúp đỡ chúng sinh. Tôi thấy thị giả hỏi lại: “3 giờ sáng rồi, sao giờ này chị còn chưa ngủ?” nhưng ngập ngừng mãi tôi chưa nói được, chỉ trả lời: “Con đang trì chú và xin hồi hướng giúp chúng sinh, chiều mai con xin phép qua Phật viện thỉnh cầu Đạo sư một việc ạ”. Đáp lại sự thỉnh cầu, Đạo sư của tôi trả lời qua thị giả rằng tôi có thể sang chùa vào chiều hôm sau để gặp Ngài.
Y như lịch, chiều hôm sau đó tôi có mặt tại Phật viện. Trước khi đi tôi có gọi cho thị giả nhắn rằng tôi sắp sang và xin được thỉnh gặp Đạo sư. Sau đó, tôi kết nối với vị Kim Cương Hữu kia, họ nói: “Em chưa thấy họ đi được đâu, họ vẫn đang chờ được giúp. Chị cảm nhận cơn đau của người đã mất 3 phần thì Đạo sư đau 7 phần, em cảm nhận được cả việc ấy, Đạo sư đau lắm muốn bại cả cánh tay rồi”. Nghe tới đây, trong lòng tôi dâng lên một niềm xót xa. Tôi phải làm sao ngoài việc dùng tâm Từ bi và công đức để hồi hướng cho duyên nợ đời trước của mình? Sức tôi có hạn, việc khó tôi chỉ còn biết nghĩ tới Đạo sư. Thương Ngài vô cùng vì tôi biết những đau đớn thể chất ấy là bởi lòng từ bi vô tận của Đạo sư khi phát 17 lời nguyện Kim Cương mạnh mẽ vì lợi lạc của tất cả chúng sinh, nhưng vào tình cảnh không thể không giúp người đã mất thì tôi cũng chỉ biết cầu xin sự bi mẫn từ Ngài.
Tới Phật viện, thị giả nhắn tôi gắng ngồi đợi vì Đạo sư đang có chút việc và bảo tôi thắp nhang, trì chú và dùng công đức ấy hồi hướng cho vong linh kia. Ngồi trong chánh điện mà cảm giác bồn chồn xuất hiện trong tôi như thể muốn tôi biết rằng bên ngoài cánh cổng Phật viện kia, vẫn còn một bóng dáng lẻ loi đơn độc chờ được cứu giúp. Nhớ lời Đạo sư dạy, tôi tập trung trì chú và quán tưởng Đạo sư đang ngự trên đỉnh đầu mình và ngự chính nơi tim thì một dòng năng lượng an lành chạy từ luân xa đỉnh đầu xuống các luân xa dưới. Dòng cam lồ chảy đến đâu cơn đau nhức giảm tới đó. Tôi biết chính sự kết nối tâm thức thầy và trò, dòng samaya mạnh mẽ bằng tín tâm của người đệ tử chính là thứ cam lồ tốt nhất có thể đẩy lùi những đau đớn về thể chất, xua đi những năng lượng xấu đang bức bách xung quanh tôi.
Dường như cũng biết tôi đang lo lắng, ngay lúc đó, vị Kim Cương Hữu kia nhắn lại cho tôi: “Chị gặp được Đạo sư chưa? Chị yên tâm Thầy luôn ở cạnh chị dù không gặp trực tiếp, em thấy Thầy đang gia trì cho chị đó. Đức Tara nhỏ hai dòng lệ rẩy sạch nghiệp chướng cho chị và cửu huyền thất tổ, thanh tịnh lại mọi thứ. Em giúp chị biết có người đi theo xin cứu nên công đức ấy cửu huyền thất tổ bên nhà em cũng được nhận.” Tôi chợt nhận ra đấy được gọi là đồng chia phước. Khi một người đệ tử nào đó giúp một người đồng tu khác bằng sự thật tâm và hoan hỷ thì công đức cũng được chia đều như nhau. Ngày hôm đó, tôi không gặp được Đạo sư nhưng tôi biết Ngài luôn ở cạnh đệ tử lo lắng, giúp đỡ và sự giúp đỡ ấy sẽ mạnh mẽ khi tín tâm từ người đệ tử luôn luôn được duy trì và kết nối bằng sự sùng kính mãnh liệt. Tôi vẫn nỗ lực trì chú và hồi hướng cho họ với sự sám hối chân thành để mong họ được siêu sinh cảnh giới lành.
Không lâu sau đó, nhân một dịp cát tường, Pháp hội cúng dường Naga được tổ chức và tôi may mắn được tham dự. Hôm đó đông đảo các Kim Cương Hữu cũng có mặt dưới sự chủ trì của Đạo sư Dongchen Rinpoche cùng một số Lama trong Dòng truyền thừa Kadamap cổ. Chúng tôi cùng cầu nguyện cho quốc thái dân an, giáo pháp Kadampa được trường lưu, nguyện cầu cho tất cả chúng sinh đều được nhân lành tu tập chánh pháp đạt giải thoát. Tôi không quên cầu khẩn sự gia trì từ Đạo sư và Tam bảo bởi tôi biết đây là một dịp hiếm có để tích tập công đức hồi hướng cho những gì tốt đẹp nhất tới Phật pháp và tới chúng sinh. Ngay sau ngày pháp hội, những cơn đau trên vai tôi đã hoàn toàn biết mất như thể chúng chưa bao giờ xuất hiện trước đó. Gặp lại Kim Cương Hưu khi trước, bạn ấy nói không còn thấy vong linh kia đi theo tôi nữa, có lẽ họ đã vãng sinh ở một cảnh giới tốt đẹp rồi, biết được điều đó, tôi thấy an lòng.
Sự vi diệu của Đạo sư Dongchen Rinpoche đời thứ 17 đã được chứng nghiệm ở rất nhiều câu chuyện do chính những đệ tử của Ngài thuật một cách chân thực với lòng biết ơn sâu sắc và tôi cũng vậy. Ai đã từng được Đạo sư cứu giúp sẽ cảm nhận được sự vĩ đại từ lòng từ ái vô lượng mà Ngài dành cho chúng sinh, thương yêu chúng sinh hết mực như cha mẹ thương yêu đứa con độc nhất của mình. Đạo sư Dongchen Rinpoche từng nói:
“Bất cứ khi nào lòng con cảm thấy bất an, đừng ngần ngại hãy nghĩ đến Thầy!
Bất cứ khi nào con hạnh phúc, đừng ngần ngại hãy nghĩ đến Thầy!
Bởi vì trong thế gian này con có thể bị hại bởi bất kỳ thứ gì, nhưng khi con nghĩ đến Thầy, con sẽ nhận được năng lượng an bình và hạnh phúc, năng lượng đó được sinh ra từ Tâm Bi Mẫn mà Thầy đã dày công tích góp trong các đời kiếp, Thầy cũng sẽ đem công đức của Thầy trao tặng đến con như người mẹ đem hết tình thương trao cho đứa con độc nhất”.
(Trích bài giảng “Nương tựa Đạo sư chân thật”)
Trong mỗi lời nguyện Kim Cương mạnh mẽ của Đạo sư, tôi luôn thấy được lòng trắc ẩn, sự Từ bi hiện hữu. Năng lượng từ mẫn ấy cảm hóa mọi đau khổ, xoa dịu những tâm hồn chúng sinh đang còn trắc trở. Con gái 8 tuổi của tôi từng kể trong những giấc mơ cháu thường gặp nhiều việc khiến cháu thấy sợ (ma chướng quấy nhiễu, bạn bè trêu chọc v.v….) nhưng chỉ cần nghĩ tới Đạo sư, quán tưởng hình ảnh của Đạo sư, niệm thần chú Đạo sư thì mọi sự sợ hãi mộng mị đều tan biến. Tôi hiểu thêm rằng niềm tin thanh tịnh cũng hình thành ngay cả với một đứa trẻ còn đang đi học chứ không riêng gì những người lớn như chúng ta. Việc này ứng với Lời nguyện thứ mười Đạo sư đã phát ra:
“Khi tin ta bằng lòng sùng mộ chân chánh và niềm tin trong sạch quy y ta, con nhận được sự gia trì chúc phúc của tất cả Chư Đạo Sư, Bổn Tôn, Hộ Pháp. Ta nguyện dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào khi con trì niệm minh chú của ta thì ta sẽ ngủ dưới hiên nhà để bảo vệ con. Ban ngày trì niệm minh chú ta thì ta sẽ thực hiện oai lực và lòng từ bi của chư Phật lắng nghe và giúp con thành tựu nguyện ước, ban đêm trì niệm minh chú ta thì ta sẽ bảo hộ con từ trong giấc ngủ đều yên ổn. Bất kể lúc nào trì niệm minh chú của ta, ta nguyện gia trì cho con thành tựu ước nguyện”.
Nếu tìm hiểu, hẳn bạn sẽ nhận ra cốt lõi của mọi pháp thành tựu được chính là lấy tâm từ bi rộng lớn làm nền tảng. Ngài căn dặn hàng đệ tử chúng tôi phải luôn tích lũy hai bồ tư lương là Từ bi và Trí tuệ thì mới mong thành tựu giác ngộ. Lời nguyện vì chúng sinh của Ngài cũng xuất phát từ chính tấm lòng bác ái mà Ngài đã dày công vun đắp từ rất nhiều kiếp tái sinh.
“Ta – His Holiness Kadam Kyabje Dongchen Chotrul Rinpoche, sẽ vì con – người có tín tâm trong sạch, người có lòng sùng mộ chí thành và thành tâm cầu đạo Giải Thoát mà phát lời nguyện mạnh mẽ không sợ hãi. Dẫu rằng thân ta có mất đi tâm ta luôn ở cùng con, dù ở bất cứ nơi đâu, khi lòng sùng mộ con hướng đến ta chí thành, ta sẽ ở bên cạnh con”. (Trích từ 17 Lời nguyện Kim Cương mạnh mẽ vì lợi lạc của chúng sanh của Thánh Đức Pháp Vương _ His Holiness 17th Kadam Kyabje Dongchen Chotrul Rinpoche).
Thầy luôn nói với tôi rằng: “Con có Thầy ở trong tâm thì Thầy sẽ luôn ở bên cạnh con bất kể ở đâu, bất kể khi nào”. Điều này khiến tôi vô cùng cảm kích.
Sự vi diệu của Đạo sư – His Holiness 17th Kadam Kyabje Dongchen Chotrul Rinpoche (H.E Tumtin Rinpoche) còn rất nhiều và nhờ sự tín tâm với bậc Thầy từ mẫn ấy, đã hơn một lần tôi thoát khỏi những nghịch cảnh trớ trêu, những khổ nạn và trắc trở trên con đường tu tập. Những câu chuyện ấy sẽ tiếp tục được chia sẻ nhiều hơn trong thời gian tới để quý đạo hữu cảm nhận được rằng chỉ cần giữ sự nhiệt huyết, tâm kính ái và trung thành với Đạo sư thì phước lành sẽ tới ngay đời này với tất cả chúng sinh như lời nguyện mà Ngài đã phát thệ.
Con đường Mật thừa là con đường một đời thành Phật và bởi vì nó gian nan nên nếu như thực sự có tấm lòng chân thành với Chánh pháp, đức tin với Đạo sư và Tam Bảo thật mạnh mẽ thì mọi thỉnh cầu đều sẽ viên mãn trọn vẹn.
“Con nguyện cầu giáo pháp Phật Đà chân chính luôn trường tồn, luôn được gìn giữ và kế thừa để chúng sinh trong lục đạo luân hồi sẽ luôn thấy được ‘ngọn đèn soi nẻo giác’ mà tìm về đường giác ngộ”.
-Trích trong “Những Điều Vi Diệu Về Đạo Sư – His Holiness 17th Kyabje Dongchen Chotrul Rinpoche (H.E Tumtin Rinpoche)-
(Lobsang Yeshe Rigdzin thuật lại qua trải nghiệm của bản thân)
logo-foootere

DÒNG TRUYỀN THỪA KADAMPA CỔ VIỆT NAM

SHAR NARTHANG DECHEN GANDEN PHOBRANG

Liên hệ

Đăng ký nhận tin

“Khi con thật sự hướng về Pháp con sẽ trở nên hạnh phúc, buồn đau hay khổ sở thật chất cũng chỉ là khái niệm, con tin rằng khái niệm là thật con sẽ đau khổ ,con hãy nhìn mọi thứ xảy ra như là khái niệm, an lạc hạnh phúc tự sẽ đến!”

--Trích trong bài giảng của Đạo Sư--
Back to top