Đức Vua Kalyana Hiền Đức và Hoàng Hậu Prabhavati Rạng Rỡ sống trong Cung Điện Phướn Vàng (Golden Banner Palace), tại thành phố Bangala , thuộc vùng đất Jahor, phía Đông Ấn Độ. Hoàng cung được che phủ với mười ba mái vòm bằng vàng, mái này chồng lên mái kia, và được trang trí một cách nguy nga lộng lẫy với 25.000 phướn vàng. Xung quanh hoàng cung là vô số công viên, hồ và những khu vườn xinh đẹp. Vương quốc này giàu có như những triều đại giàu sang cổ xưa của Trung Quốc.
Chân dung đặc biệt của Thánh Tổ Atisha Dipamkara tại Tu viện Kadampa Tây Tạng và được tặng cho Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, New York vào năm 1933.
Cặp vợ chồng vương giả có được ba người con trai, Padmagarbha, Chandragarbha và Shrigarbha. Chính hoàng tử thứ hai sau này lớn lên trở thành bậc thầy lừng lẫy của chúng ta, đó là ngài A-Đề-Sa, (Jo-bo rje dPal-ldan A-ti-sha) (982-1054 sau Công Nguyên).
Khi ngài A-Đề-Sa được mười tám tháng, song thân của ngài đã tổ chức buổi ra mắt đầu tiên của ngài với công chúng tại ngôi đền địa phương, Kamalapuri. Ngài đảnh lễ các vật thờ phụng bên trong đền mà không cần có sự hướng dẫn nào cả và tự động khấn nguyện rằng, “Nhờ lòng từ bi của song thân mà con có được thân người quý giá , có được dịp may nhìn thấy tất cả các chư vị tôn quý. Con sẽ luôn quy y với các ngài (chọn phương hướng an toàn cho cuộc đời mình bằng cách nương tựa nơi chư vị).” Khi được giới thiệu với quần thần bên ngoài, ngài cầu nguyện cho mình đạt được tiềm năng trọn vẹn, để đáp ứng mọi nhu cầu của họ. Ngài cũng cầu nguyện sẽ được mặc chiếc y của người xuất gia tầm đạo, nguyện không bao giờ kiêu hãnh, luôn có lòng bi mẫn và quan tâm yêu thương người khác. Đây thật là điều lạ thường nhất đối với một đứa trẻ còn nhỏ như vậy.
Khi lớn tuổi hơn, niềm mong ước được trở thành một khất sĩ của ngài A-Đề-Sa càng mạnh mẽ hơn, nhưng phụ mẫu của ngài lại có những kỳ vọng khác. Trong số ba người con trai của họ thì ngài là người sáng dạ nhất, và những điềm lành lúc ngài sanh ra khiến họ chắc chắn rằng chính ngài sẽ là người kế vị ngôi vua. Vì vậy, khi cậu bé lên mười một tuổi, tuổi lập gia đình theo phong tục lúc đó, họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng để chọn một cô dâu cho ngài.
Vào đêm hôm trước lễ cưới, Đức Bổn Tôn Tara (yidam) hiện ra một cách sống động trong một giấc mơ của ngài A-Đề-Sa. Người nói rằng ngài đã từng là một khất sĩ liên tục trong 500 kiếp, vì thế ngài không nên bị lôi cuốn vào bất kỳ thú vui phù du nào của thế giới này. Đức Tara giải thích rằng người bình thường dính mắc vào những thú vui đó thì còn tương đối dễ giải cứu, họ giống như một con dê bị lọt vào vùng cát lún. Nhưng đối với một hoàng tử vương giả thì sẽ như là một con voi khó mà thoát ra được. Cậu bé không nói cho ai biết về giấc mơ này, nhưng khéo léo đưa ra những lý lẽ khác để tránh cuộc hôn nhân.
Quyết chí đi tìm một vị thầy tâm linh, nhưng lại nói với song thân là ngài muốn đi săn, bấy giờ ngài A-Đề-Sa rời khỏi cung điện với 130 kỵ sĩ. Đầu tiên, trong một khu rừng , ngài gặp vị thánh nhân Jetari, một người thuộc đẳng cấp thầy tu Bà la môn và đang sống như một Phật tử ẩn dật. Từ vị này, chú bé chính thức được quy y và thọ bồ tát giới. Sau đó , vị thánh nhân này gửi ngài đến Tu Viện Na-lan-đà (Nalanda) và vị thầy tâm linh Bodhibhadra.
A-Đề-Sa lên đường ngay tức khắc với tất cả các kỵ sĩ của mình, và ở đó, một lần nữa, ngài thọ bồ tát giới và giáo huấn từ thầy Bodhibhadra. Kế đó, ngài được hướng dẫn đến ngài Vidyakokila cao quý để thọ nhận thêm chỉ giáo, và ngài tiếp tục cuộc hành trình để đến với bậc thầy nổi tiếng Avadhutipa. Vị thầy này khuyên cậu bé A-Đề-Sa nên trở về nhà, cư xử tôn kính với mọi người, nhưng hãy cố quan sát những chướng ngại của cuộc sống xa hoa, rồi sau đó trình lại cho thầy.
Song thân của A-Đề-Sa vui mừng khi gặp lại ngài, nghĩ rằng cuối cùng rồi ngài cũng ổn định cuộc sống, lấy vợ và chuẩn bị nắm vương quyền trong tương lai. Tuy nhiên, A-Đề-Sa lại nói cho họ biết rằng thật ra là ngài đã đi tìm một người thầy tâm linh để chỉ dẫn hướng đi cho mình. Ngài thú nhận rằng tất cả những gì ngài mong muốn là có một cuộc sống yên tĩnh , trầm mặc và xin được phép rời bỏ bổn phận làm hoàng tử của mình.
Sửng sốt khi nghe những lời ngài nói, song thân ngài đã cố khuyên can ngài đừng bỏ đi. Họ bảo ngài có thể kết hợp cả hai cuộc sống, và đề nghị cho xây dựng những tu viện gần cung điện để cho ngài học tập, nuôi người nghèo và vân vân. Họ nài nỉ ngài đừng trở lại khu rừng, nhưng A-Đề-Sa nói với họ là ngài không có một chút thích thú nào với đời sống vương giả. Ngài nói: “Đối với con, cung điện vàng này không khác gì một nhà tù. Cô công chúa mà phụ vương mẫu hậu đề nghị cho con thì không khác gì con gái của ma quỷ, thức ăn ngọt ngào cũng không khác gì thịt thối rữa của một con chó, những quần áo bằng sa tanh và các châu báu này không khác gì giẻ rách trong đống rác.
Từ ngày hôm nay trở đi, con quyết định sống trong rừng và học tập dưới chân thầy Avadhutipa. Những gì con muốn xin là một ít sữa, mật ong và đường nâu, và con sẽ lui gót cáo từ.”
Song thân của ngài không thể làm gì hơn ngoài việc đồng ý thỉnh cầu của ngài và thế là A-Đề-Sa trở lại khu rừng với những lương thực được cung cấp và một đoàn tùy tùng đông đảo gây trở ngại mà song thân ngài một mực van nài để cho họ hộ tống ngài. Thầy Avadhutipa bấy giờ gửi vị hoàng tử trẻ đến thầy Rahulagupta ở núi Hắc Sơn, để bắt đầu thực hành mật điển. A-Đề-Sa đến đây cùng với toàn bộ kỵ sĩ của ngài và thưa với vị đạo sư kim cang là ngài đã tu học với nhiều vị thầy, nhưng vẫn chưa thể giũ sạch được sự câu thúc của cuộc sống vương giả. Thầy Rahulagupta ban cho ngài quán đảnh đầu tiên để đi vào thực hành Hevajra, một bổn tôn (yidam) để kết nối với tâm ngài. Sau đó thầy gửi ngài trở về cung điện với tám môn đồ của mình, bốn nam và bốn nữ, mặc quần áo thô sơ với đồ trang sức bằng xương của những vị đại thành tựu giả, là những vị tri thức tinh thông với chứng ngộ thật sự.
Trong suốt ba tháng, A-Đề-Sa lưu lại ở vùng ngoại ô của cung điện với những người bạn mới xa lạ có hành vi cư xử hoàn toàn trái với thông lệ và thái quá. Cuối cùng, song thân ngài buộc phải từ bỏ mọi hy vọng đối với đứa con trai quý báu của mình. Nghĩ rằng ngài đã bị mất trí, họ hoàn toàn cho phép ngài ra đi cùng với những người bạn trông rất ư là ghê tởm và đây là lần ra đi vĩnh viễn.
Tôn ảnh: Đức Guru Rinpoche Có một lần các đệ tử hỏi ngài Atisha: “Giáo lý tối thượng của con đường tu tập là gì?” Đức Atisha trả lời: “Thiện xảo tối thượng nằm trong việc nhận ra tính chất vô ngã. Cao quý tối thượng nằm trong việc điều phục tâm bạn. Hoàn hảo […]
Y trên Bồ đề Đạo đăng luận, Ngài Atisha liệt kê ra có ba hạng người: thượng sĩ, trung sĩ, hạ sĩ – Pháp đầu tiên của một hành giả khi đến với giáo pháp. Khi đức Phật thành đạo dưới cội Bồ Đề, những người quy y đức Phật đầu tiên là các thương […]
Tôn tượng: Đức Kim Cương Tát Đoả Chẳng nhìn thấy khuyết điểm của bản thân, Con ra vẻ người tu nhưng lại dễ dàng vướng nhiễm. Do bởi các cảm xúc tiêu cực và ác nghiệp, Thiện niệm bao lần khởi lên rồi bao lần biến mất. Thầy ơi, xin hãy nhớ nghĩ đến con. […]
Tôn ảnh: Hộ Kim Cương Du già Thánh nữ Vajrayogini Nghiệp được tạo khi tâm chấp thủ của chúng ta phát sanh một tâm tham ái đối với đối tượng được chấp thủ hoặc phát sanh một sự sân hận. Cả sự ưa thích lẫn sự không ưa thích, làm cho tâm chấp thủ mạnh […]
Tôn ảnh: Lama Guru Jetsun Rinpoche Người thực hành pháp có 2 thế cực: Một là sợ phiền não. Hai là xem thường phiền não. Dù thế cực nào cũng chỉ đem lại khổ đau, chỉ có chánh niệm tĩnh giác nhận biết mọi thứ đang diễn ra như nó thật sự là mới đem […]
Tôn ảnh: Lama Guru Jetsun Rinpoche 1./ Hỏi: Bạch thầy có nên đeo những vòng tay và nhẫn in khắc thần chú và hình ảnh phật không? Đáp: Thần chú là chân ngôn dùng để tụng niệm và tu tập, còn hình ảnh Phật để chúng sanh tôn kính lễ bái cúng dường cho nên […]
Tôn Ảnh: Đức Saraswati Khi con đối trước bậc trí tuệ và trí thức, con hãy trở nên nhỏ bé và ngu dốt. Con hãy quên hết những gì con đã biết, trở thành một trang giấy trắng, con sẽ thu nhặt được những tri thức quý báu. Con chỉ thất bại khi con ngã […]
Tôn ảnh: Lama Atisha Cánh cửa sanh tử chính ở chỗ con thả tâm mình rong ruổi, con không có thời gian để điều phục tâm, con trốn tránh vui – buồn – khổ – não, con nghĩ rằng tại sao phải thiền định, trì chú, bố thí, giữ giới…. Nhưng khi bệnh đau đến […]
DÒNG TRUYỀN THỪA KADAMPA CỔ VIỆT NAM
SHAR NARTHANG DECHEN GANDEN PHOBRANG
Liên hệ
Email: kadampa.narthang@gmail.com
Điện thoại: 0975103610
Website: kadampavn.com
Đăng ký nhận tin
“Khi con thật sự hướng về Pháp con sẽ trở nên hạnh phúc, buồn đau hay khổ sở thật chất cũng chỉ là khái niệm, con tin rằng khái niệm là thật con sẽ đau khổ ,con hãy nhìn mọi thứ xảy ra như là khái niệm, an lạc hạnh phúc tự sẽ đến!”