Trên một ngọn núi, có một hang động nhỏ, một hành giả đang tĩnh lặng thiền định, ông ta đang thiền định về cái có và không.
Một hôm, trong lúc ông ta thiền định, ông ta thấy trước mặt mình xuất hiện một bà lão, bà ta xin ông ta một bát cháo.Ông ta nhẹ nhàng xuất thiền và lấy cháo cho bà lão. Lúc này ông ta mới nhận thấy bà lão là một người có vẻ mặt từ bi, tuy hình tướng khắc khổ nhưng trông bà rất an lạc.
Bà nhìn ông ta rồi hỏi: ”Ông làm gì trong cái động này?”
“Thưa bà, tôi đang thực hành thiền định về tánh không” – Ông ta đáp.
Bà lão nói : “Vậy ông đã ngộ được những gì?”,
Ông ta đáp : “Tôi chẳng đạt được gì cả!”.
Bà lão đặt cái bát xuống và nói : “Ông thực hành cái không mà mong muốn ngộ thì đó đã là có. Ông mà thực hành như vậy thì hết đời này ông cũng chỉ là con quỷ chấp ngã mà thôi!”.
“Vậy tôi phải làm gì’?” – Ông ta ngạc nhiên và hỏi.
Khi này, bà lão liền đập bề cái bát trong sự ngạc nhiên của vị hành giả. “Sao bà lại đập bể chiếc bát, đó là cái bát duy nhất của tôi???” – Vị hành giả hỏi
Bà lão đáp: “Khi ông còn thấy cái của tôi thì đừng mong đạt tánh không!”
Ngay khi đó, ông ta hoạt nhiên khai ngộ và quay sang bà lão nhưng bà lão đã đi từ lúc nào. Ông khẽ mỉm cười, rũ chiếc y đầy bụi bặm, rồi ngồi tận hưởng hỷ lạc của sự thật.
Đức Pháp Vương H.H Kadam Kyabje Dongchen Chötrul Rinpoche (H.E 17th Tumtin Rinpoche)
Tôn Ảnh: Đức Dorje Shugden