Tôi là Lâm Anh – cái tên thân thương mà người cha kính yêu đã đặt cho tôi từ khi vừa chào đời. Nhưng cuộc đời tôi thực sự bước sang một trang khác khi tôi được ban pháp danh Nghiêm Tuệ Trì Đức. Từ ngày mang pháp danh ấy, tôi luôn tự nhắc mình phải sống tỉnh thức hơn, biết giữ gìn tâm ý và giới đức trong từng việc nhỏ mỗi ngày.
Tôi viết những dòng này như một lời kể chân thành về hành trình mà bản thân đã đi qua – một hành trình không hề bằng phẳng, nhưng nhờ đó tôi mới có cơ hội gặp được Phật Pháp.
Hành Trình Bắt Đầu Từ Một Lời Cầu Nguyện
Đã có thời gian tôi trải qua những khổ đau tưởng như không thể vượt qua: chuyện gia đình, hôn nhân, kinh tế, tình cảm… Mỗi biến cố xảy đến như một lần bị quật ngã, khiến tôi cảm thấy mình không còn chỗ nào để nương tựa. Trong những ngày cùng cực ấy, tôi thỉnh một bức ảnh Quan Âm Bồ Tát và mỗi ngày quỳ xuống lạy 108 lạy, chỉ với một lời cầu nguyện rất giản dị: mong mình có duyên được biết đến Phật Pháp và tìm ra con đường để chuyển hóa khổ đau.
Khoảng một tháng sau, điều mà tôi xem như một nhân duyên kỳ diệu đã đến. Tình cờ qua một đoạn clip trên TikTok, tôi biết đến Dòng Truyền Thừa Kadampa Cổ. Không hiểu vì sao, ngay từ khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi có một cảm giác rất đặc biệt – như thể đây không phải là một sự tình cờ, mà là một điều gì đó đã chờ đợi từ rất lâu, như một tiếng gọi quen thuộc đưa mình trở về đúng nơi cần trở về.
Chánh Kiến Qua Những Lời Dạy
Ngày đầu tiên bước đến đạo tràng, tôi khá ngạc nhiên. Không gian nơi đây giản dị hơn tôi từng tưởng tượng rất nhiều. Không phải một nơi rộng lớn hay có nhiều tượng Phật trang nghiêm, mà chỉ là những bức tranh Phật đơn sơ và một không khí tu học rất tĩnh lặng. Trước đây tôi từng nghĩ rằng tu học phải gắn với những ngôi chùa lớn, nhiều pháp khí, nhiều hình thức trang nghiêm bên ngoài. Nhưng càng gắn bó, tôi càng hiểu rằng điều quý giá nhất không nằm ở hình thức, mà nằm ở môi trường tu học chân thật – nơi mỗi người cùng nhau trì tụng, thực hành nghi quỹ và và nuôi dưỡng nội tâm mỗi ngày.
Chủ Nhật là ngày chúng tôi được tham dự pháp lễ và lắng nghe Đạo Sư giảng pháp. Với tôi, những buổi giảng ấy luôn mang đến một cảm giác rất đặc biệt. Mỗi lời dạy của Ngài như ngọn đuốc sáng giữa đêm tối, soi rọi vào những góc khuất trong tâm trí mà trước đây tôi chưa từng nhận ra. Qua những bài giảng ấy, nhiều điều tưởng chừng rất khó hiểu trong đời sống lại trở nên sáng tỏ bằng cách diễn giải gần gũi, giản dị mà sâu sắc.
Điều khiến tôi xúc động là mỗi bài pháp dường như đều chạm đến đúng những điều mà người nghe đang mang trong lòng. Có lúc tôi cảm thấy như những vướng mắc của mình được nhìn thấu mà không cần phải nói ra. Qua đó tôi hiểu dần rằng những khổ đau mình đang gánh chịu không phải tự nhiên mà có; tất cả đều liên quan đến nhân quả, đến phước báu và nghiệp lực từ nhiều đời nhiều kiếp. Nếu không gặp được Pháp vào giai đoạn ấy, có lẽ tôi đã không biết mình sẽ đi qua những ngày nặng nề ấy bằng cách nào.
Giá Trị Tu Học
Thời gian đầu, tôi cũng từng dao động khi đọc những bình luận trái chiều trên mạng về Đạo Sư và Dòng Truyền Thừa. Nhưng rồi chính những gì mình trực tiếp trải nghiệm mới là điều khiến tôi giữ vững niềm tin. Có những lúc tôi đã bật khóc vì thấy rõ sự chuyển biến nơi bản thân – không phải vì điều gì lớn lao, mà vì mình bắt đầu sống khác trước.
Ở đây, tôi học được rằng mọi chúng sanh đều bình đẳng, không chỉ con người mà cả những loài nhỏ bé nhất cũng đều đáng được trân trọng. Những ngày mùng 8 và 18 Âm lịch, chúng tôi cùng nhau đi phóng sanh. Tôi từng tận mắt chứng kiến một con chuột khi chết cũng được trì tụng, quy y và tiễn đưa bằng tâm bi mẫn. Hình ảnh ấy khiến tôi nhận ra lòng từ bi không nằm ở lời nói, mà ở cách mình đối xử với cả những sinh linh nhỏ bé nhất.
Tôi cũng học được rằng không sát sinh không phải là điều gì xa vời, mà bắt đầu từ việc cẩn trọng với từng con kiến nhỏ trước mắt mình. Khi bị ai đó hiểu lầm, chỉ trích hay làm tổn thương, điều được nhắc nhở nhiều nhất là nhìn lại nhân quả và hồi hướng công đức cho người ấy, mong họ được an lạc. Thay vì phản ứng bằng sân giận, mình tập nhìn mọi việc như một cơ hội để trả nghiệp và sửa mình.
Một điều tôi trân trọng nữa là ở đây không có sự phê phán các tông phái hay tín ngưỡng khác. Điều được nhấn mạnh luôn là quay lại chăm lo việc tu tập của chính mình, giữ tâm khiêm hạ và nhớ đến bốn trọng ân: ân đất nước, ân cha mẹ, ân thầy tổ và ân chúng sanh. Là người Việt Nam, tôi càng cảm nhận rõ lòng biết ơn đối với tiền nhân và những người đã hy sinh cho quê hương này.
Sau một thời gian tu học ở đẩy, được giảng dạy về Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo, tôi bắt đầu cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của chánh niệm trong đời sống thường ngày. Những điều trước đây tưởng nhỏ nhặt lại trở thành bài học rất sâu sắc.
Ứng Dụng “Đạo” Trong Đời Sống
Có lần tôi vô ý lãng phí nước chấm trong bữa ăn, nghĩ rằng đó chỉ là chuyện rất bình thường. Nhưng chỉ một tuần sau, tôi rơi đúng vào hoàn cảnh không có tiền để mua thứ nhỏ bé ấy. Điều đó khiến tôi giật mình nhìn lại thái độ sống của mình. Khi thật lòng sám hối, hôm sau lại có người giúp đúng khoản tiền ấy. Tôi đã xúc động rất nhiều, vì cảm nhận rằng mọi bài học đến với mình đều không hề ngẫu nhiên.
Một lần khác, hôm trước tôi vừa đọc pháp về sân hận thì hôm sau bị đồng nghiệp nặng lời. Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ phản ứng lại. Nhưng lúc ấy tôi nhớ đến lời dạy của Đạo sư, nên chỉ lặng im và cúi đầu xin lỗi. Chính khoảnh khắc đó tôi hiểu rằng người làm mình khó chịu đôi khi lại là người đang giúp mình tu tập.
Những trải nghiệm như vậy đến với tôi ngày càng nhiều, âm thầm nhưng rất rõ ràng. Mỗi ngày trôi qua, tôi cảm thấy mình học được cách nhìn mọi việc nhẹ hơn, hiểu hơn, và biết quay lại quan sát chính mình nhiều hơn trước.
Tôi vẫn nghĩ rằng hành trình này mới chỉ bắt đầu. Chắc chắn sẽ còn rất nhiều điều để học, để sửa, để đi tiếp. Nhưng ít nhất, từ nơi mình đang đứng hôm nay, tôi biết rằng cuộc đời mình đã có một hướng đi khác – một hướng đi sáng hơn, bình an hơn, và tích cực hơn.
Qua câu chuyện này, có thể chính mỗi người đọc sẽ có những cảm nhận theo một cách khác nhau. Với riêng tôi, đây chỉ là những dòng ghi lại bước đầu của một hành trình học cách chuyển hóa nội tâm, chuyển nghiệp, và sống chậm lại dưới ánh sáng của Phật Pháp nhiệm màu.
Om Mani Padme Hum
~Nghiêm Tuệ Trì Đức (Lama Thubten) thuật lại ~
Trích trong “Những Điều Vi Diệu Về Đạo Sư Đạo sư His Holiness 17th Kadam Kyabyje Choje Dongchen Chotrul Rinpoche (H.H Kadam Narthang Tripa Rinpoche)