Hôm ấy, tôi đã chí thành thỉnh mời Đạo Sư quang lâm tới nhà dùng một bữa cơm thân mật. Trong lòng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng được đón Ngài về nhà là một phước duyên lớn đối với gia đình. Thế nhưng, đó lại là một ngày để lại trong tôi những suy ngẫm sâu sắc mà mãi về sau tôi mới dần thấu hiểu.
Ngài đến rất giản dị. Ngay từ khi bước vào nhà, tôi cảm nhận được một bầu không khí an hòa và tĩnh lặng hơn thường ngày. Sau khi an tọa, Ngài nhẹ nhàng ban những lời chúc lành và nhắc nhở ngắn gọn. Tuy không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của Ngài khiến mọi người trong gia đình đều cảm thấy ấm áp và an tâm. Riêng bản thân tôi lúc ấy cảm nhận rất rõ một nguồn năng lượng ấm áp lan tỏa khắp không gian ngôi nhà, như thể những căng thẳng, bất an chất chứa bấy lâu đều dần lắng xuống và được xoa dịu.
Trong suốt bữa cơm, điều khiến tôi đặc biệt chú ý là Ngài nhiều lần nhắc đến con trai tôi.
Ngài không nói trực tiếp điều gì cụ thể, nhưng từng câu, từng lời đều xoay quanh con trai tôi: từ tính cách, nhân duyên cho đến những thử thách mà mỗi người đều phải trải qua trong cuộc sống. Có những điều Ngài nhắc đến với hàm ý rất sâu xa, khiến tôi khi ấy chưa thể hiểu hết ý nghĩa. Có lúc Ngài mỉm cười hiền hòa, có lúc trầm ngâm như đang suy ngẫm về một điều gì đó sắp xảy đến.
Rồi Ngài nói:
“Đứa trẻ này cần được quan tâm và che chở nhiều hơn, nhưng vẫn có những nghiệp duyên mà cháu không thể tránh khỏi và sẽ phải tự mình trải qua.”
Ngài ôn tồn nói tiếp:
“Có những việc không thể tránh, nhưng có thể nhẹ đi.”
Nghe những lời ấy, trong lòng tôi chợt dấy lên một cảm giác khó tả. Dù Ngài không hề nói đến điều gì bất trắc, tôi vẫn cảm nhận như đang nhận được một lời nhắc nhở để quan tâm đến con hơn.
Cả buổi hôm đó, Ngài dành nhiều sự chú ý đến con trai tôi. Khi ấy tôi chưa hiểu hết ý nghĩa những lời Ngài nói, nhưng cảm nhận rằng đó không phải là sự tình cờ. Về sau, tôi mới nhận ra rằng dường như có một sự “tịnh hóa nghiệp” đang diễn ra ngay trong từng lời khai thị và nhắc nhở của Ngài.
Sau khi Ngài rời đi, trong lòng tôi vẫn còn đọng lại một cảm giác vừa an tâm vừa trăn trở.
Vài ngày sau, điều không mong muốn đã xảy ra.
Con trai tôi bị ngã và gãy tay.
Khi nhận được tin, tim tôi như thắt lại. Nhưng ngay lúc ấy, những lời Đạo Sư dặn dò hôm trước bỗng hiện lên rất rõ trong tâm trí. Tôi chợt hiểu rằng Ngài đã biết trước điều sắp xảy đến, nhưng không thể nói thẳng. Thay vào đó, Ngài dùng những lời khai thị đầy từ bi để nhắc nhở, gia trì và chuyển hóa, giúp nghiệp duyên ấy được giảm nhẹ đi phần nào.
May mắn thay, sự việc không nghiêm trọng như tôi từng lo sợ. Trong những ngày con điều trị, tôi luôn hướng tâm về Đạo Sư, cầu nguyện cho cháu sớm bình phục, thân tâm được an ổn.
Quả nhiên, con trai tôi hồi phục nhanh hơn bình thường. Cháu ít đau, tinh thần ổn định và luôn giữ được sự lạc quan. Thậm chí, có lúc cháu còn nói rằng cảm nhận thấy một luồng khí ấm áp nơi cánh tay bị thương, như thể đang được ai đó âm thầm che chở và nâng đỡ.
Đối với tôi, đó không chỉ đơn thuần là sự ngẫu nhiên. Tôi cảm nhận trong đó có sự gia trì âm thầm và lòng từ bi của Đạo Sư. Ngài không cần nói những điều lớn lao, nhưng những lời khai thị, sự quan tâm và tình thương của Ngài đều hàm chứa một năng lực chuyển hóa tuyệt hảo.
Từ trải nghiệm đó, tôi càng thấm thía rằng:
“Có những biến cố tưởng chừng là tai họa, nhưng thực ra đã được giảm nhẹ nhờ phước duyên.
Và có những lời nói tưởng như bình thường, nhưng lại chính là sự cứu độ vi diệu mà chỉ khi trải qua, ta mới thấu hiểu.”
Đó cũng là điều khiến tôi càng thêm kính tin nơi đạo sư. Với lòng từ bi và phương tiện thiện xảo, Ngài luôn biết cách khai thị và gia trì đúng thời điểm, giúp đệ tử chuyển hóa nghiệp duyên và giảm nhẹ những chướng ngại trên đường đời. Chỉ khi tự mình trải qua, tôi mới phần nào cảm nhận được sự nhiệm màu trong sự dẫn dắt đầy phương tiện và từ bi ấy.
Lobsang Yeshe Sherab thuật lại – Trích trong tuyển tập “Những Câu chuyện vi diệu từ Đạo sư His Holiness 17th Kadam Kyabje Choje Dongchen Chotrul Rinpoche (H.H Kadam Narthang Tripa Rinpoche)
Tôn Ảnh: Đức Pháp Vương Kadam Kyabje Choje Dongchen Chotrul Rinpoche đời thứ 17 (H.H Kadam Narthang Tripa Rinpoche)